MÔ HÌNH TOÁN HỌC CỦA SỰ SUY THOÁI

Profast

call Điện Thoại: 0357 339 779 location_on Địa Chỉ: BS802.23 Vinhomes Grand Park mail Email: admin@chuyennghiep.vn

MÔ HÌNH TOÁN HỌC CỦA SỰ SUY THOÁI

CHƯƠNG 21 MÔ HÌNH TOÁN HỌC CỦA SỰ SUY THOÁI

Cho đến nay, chúng ta đã bàn nhiều về cân bằng. Nhưng để hiểu sâu Trinitas, cần hiểu cách hệ thống sụp đổ.

Giả sử trạng thái tổ chức tại thời điểm t được xác định bởi định vị không gian trạng thái:

T(t) = (E(t), P(t), R(t))

Ta định nghĩa năng lượng hệ thống tổng hợp thông qua hàm phân bổ cấu trúc:

U(t) = w1·E(t) + w2·P(t) + w3·R(t)

Trong đó w1, w2, w3 phản ánh đặc thù ngành. Trong ngành công nghệ, w3 có thể lớn hơn; trong ngành tài chính truyền thống, w2 có thể cao hơn.

Sự suy thoái bắt đầu khi một trong ba điều kiện sau xảy ra:

  • P(t) → 0 trong khi E(t) cao → sụp đổ thanh khoản.
  • R(t) < Rmin trong thời gian dài → lỗi thời chiến lược.
  • E(t) → 0 trong khi P(t) cao → trì trệ và mất thị phần.

Ta có thể mô hình hóa xác suất sụp đổ hệ thống C(t) như sau:

C(t) = f(Pcrit - P(t), Rmin - R(t), Emin - E(t))

Trong đó Pcrit là ngưỡng thanh khoản tối thiểu, Rmin phụ thuộc biến động môi trường V, và Emin là mức tăng trưởng tối thiểu để duy trì cạnh tranh.

Điểm quan trọng ở đây là tính phi tuyến. Khi các giá trị rơi dưới ngưỡng, rủi ro tăng theo bình phương, không theo tuyến tính. Điều này giải thích vì sao nhiều tổ chức có vẻ ổn định trong thời gian dài nhưng sụp đổ nhanh chóng khi vượt qua một điểm tới hạn.

Bất động sản đã được thêm vào mục yêu thích.
arrow_upward
0357 339 779
Chia sẻ trang này